Ba mươi năm quang âm thoi đưa, chút tình đồng môn kề vai sát cánh tu hành năm xưa đã sớm bị sự khác biệt một trời một vực về thân phận, địa vị bào mòn đến mức mỏng manh nhạt nhòa.
Giờ đây, hắn đã là cao tầng tông môn chấp chưởng một phương phong mạch, còn Tôn Dung chẳng qua chỉ là một giang hồ tán nhân rời núi nhiều năm, võ đạo không thăng tiến nổi nửa tấc.
Chẳng lẽ y thực sự coi hắn vẫn là tên sư đệ đồng môn dễ dãi năm xưa? Hay là y tự đề cao bản thân quá mức, cho rằng chỉ bằng một câu tiến cử là có thể khiến hắn phá lệ mà tiếp nhận một kẻ có tư chất thấp kém đến thế?
Sự bực dọc trong lòng lặng lẽ nảy sinh, lực gõ ngón tay xuống án kỷ cũng nặng nề hơn vài phần, trong tiếng vang trầm đục ẩn chứa sự trầm uất.
Đứng dưới sảnh đường, Trần chấp sự thu hết sự thay đổi thần sắc của Tần Cương vào trong mắt, trong lòng thầm thở dài một tiếng, nhưng vẫn khẽ hít sâu một hơi rồi bổ sung: "Phong chủ, kẻ này tuy căn cốt thấp kém, nhưng biết đâu lại ẩn chứa thiên phú ở phương diện khác. Năm nay hắn mới chừng mười tám, mười chín tuổi, vậy mà đã vững vàng bước chân vào hóa kình cảnh giới. Ở độ tuổi này mà sở hữu tu vi bực đó, tuyệt đối không phải là chuyện mà kẻ mang bát phẩm căn cốt bình thường có thể làm được. Thậm chí có rất nhiều đệ tử mang tứ phẩm, ngũ phẩm căn cốt, trước khi bái nhập tông môn cũng khó lòng chạm tới ngưỡng cửa hóa kình ở độ tuổi này."
