Mãi cho đến khi nàng nói cho hắn biết tên của mình, thế giới luôn mưa trong lòng nàng mới có được vài tia nắng.
Thế nhưng Vệ Uyên vẫn luôn bận rộn, chinh chiến khắp nơi, rất ít khi có thể đến thăm nàng. Trong khoảng thời gian đó, Vệ Uyên mấy lần trải qua nguy cơ sinh tử, mà Lý Như Nhất lại vì thân phận, chẳng những không thể sẻ chia, thậm chí còn không thể xuất hiện, chỉ có thể ở một nơi xa xôi nơi góc bể chân trời, thông qua người khác để biết được một chút tin tức, rồi lại dùng thân phận của một người không liên quan để thể hiện một chút kinh ngạc vừa phải, không dám vượt quá giới hạn.
Vốn dĩ cuộc sống như vậy nàng cũng đã chấp nhận, nào ngờ nguồn cội của ánh nắng ấy lại chính là sấm sét.
Thế là, thế giới sụp đổ.
Trên người Lý Như Nhất dâng lên một làn sương quang mờ ảo, thân thể bắt đầu tiêu tán, hóa thành hư vô, chỉ để lại tại chỗ mấy khối xá lợi lớn nhỏ không đều, nhưng đều đã mất đi ánh sáng, một lát sau cũng lần lượt vỡ nát, hóa thành kiếp hôi, theo gió bay đi.
