Lão tướng quân kia tức đến đỏ bừng cả mặt, suýt nữa thì đứng không vững. Hắn còn chưa nghĩ ra cách phản bác, Lý Duy Thánh đã quay mặt về phía Tấn Hiên Vương, lớn tiếng nói: “Biến pháp có thể có ngàn điều không phải, nhưng có một cái lợi: Từ nay về sau, binh lính cả nước sẽ chỉ biết có Đại vương, mà không biết đến tướng quân!”
Vẻ vẩn đục trong mắt Tấn Hiên Vương tan biến hết, cuối cùng ngài gật đầu, nói: “Ái khanh học thức uyên bác, tài hoa hơn người, lại lặn lội từ xa đến đầu quân cho Đại Tấn ta, tất nhiên không thể bạc đãi, để tránh làm nguội lạnh tấm lòng của tài tử sĩ nhân trong thiên hạ.”
Lời nói của Tấn Hiên Vương đầy ẩn ý, lúc này những tông thất huân quý kia mới nhớ ra sau lưng Lý Duy Thánh chính là Vệ Uyên của Thanh Minh! Người này tuyệt đối không thể đắc tội được.
Tấn Hiên Vương dừng lại một chút rồi nói: “Truyền lệnh, bổ nhiệm Lý Duy Thánh vào chức thượng thư lệnh, quan tòng nhất phẩm!”
Các quan cũng không ngờ Lý Duy Thánh vừa đến đã được phong chức vị cao như vậy, đang lúc không biết phải làm sao thì Thừa tướng Vương Hạc bước ra khỏi hàng, nói: “Chúc mừng Đại vương lại có thêm một cánh tay đắc lực!”
