“Hình như là hoa Mạn đà la.” Văn Tầm Bằng liếc mắt một cái nhưng không để ý, chỉ suy tư: “Tiến cử, ai tiến cử cho vương gia, nghe giọng điệu còn là người trung gian, ai có thể ngang hàng với vương gia chứ?”
Hắn vắt óc suy nghĩ về những người vương gia tiếp kiến gần đây nhưng vẫn không thu được gì.
“Đúng rồi, hôm nay Lễ Bộ đi đón khâm sai thuyền phải không?” Tề vương nhớ ra một chuyện, bèn hỏi.
Văn Tầm Bằng đang trầm tư, tim chợt thót lên một cái.
“Vâng, hôm qua đã có nhiều thuyền nhanh đến kinh thành, nói là hôm nay sẽ tới. E là bây giờ đều đã rời khỏi bến tàu rồi.” Văn Tầm Bằng nói, thấy nụ cười trên mặt Tề vương tắt dần, lại vội nói: “Tiểu nhân đã cho người canh chừng ở bến tàu.”
