Gần như cùng lúc, trên con đường nhỏ bên ngoài Lâm Hóa huyện thành, một chiếc ngưu xa đang chầm chậm tiến về phía trước. Người thanh niên ngồi trong xe bỗng hắt hơi một cái, làm chính hắn cũng giật nảy mình.
"Không phải là bị nhiễm phong hàn rồi chứ!" Hắn vội vàng kéo rèm xe xuống, không ngắm phong cảnh bên ngoài nữa, vừa xoa mũi vừa thầm nghĩ: "Đợi đến Dư phủ, nhất định phải bảo hắn chuẩn bị ít canh gừng uống mới được. Nếu thật sự bị nhiễm phong hàn, e là sẽ khổ sở không ít."
"Công tử, Dư phủ đến rồi." Ngưu xa khẽ lắc lư làm Phương Tích suýt ngủ thiếp đi. Hắn vừa chợp mắt thì xe đã dừng lại, bên ngoài vọng vào tiếng xa phu.
"Này! Dậy đi!" Khi Phương Tích định tự mình xuống xe, hắn mới phát hiện tên tiểu tư đi cùng lại ngủ say hơn cả mình, bèn bực bội đẩy một cái.
"A! Công tử! Đến rồi ư?!" Tên tiểu tư giật mình tỉnh giấc, suýt chút nữa bật dậy đập đầu vào nóc xe.
