Dù là văn chương hiếm có, nhưng cũng chẳng phải độc nhất vô nhị. Thân là Hoàng đế, ai lại đi đố kỵ văn tài của thần tử?
Văn chương dù có hay đến mấy, lẽ nào còn có thể ra trận đánh giặc sao?
Hoàng đế ngồi trên đôn trầm tư, nhất thời tĩnh lặng như tờ. Quyển tử này do ba vị chính phó chủ khảo quan gấp lại, chỉ cần ngài khẽ nhấc mắt là biết đây là quyển nào. Ngài bèn cất tiếng hỏi: “Quyển này vì sao lại xếp thứ ba?”
Đây là khen hay chê?
Chủ khảo quan Chung Phàm Chi vừa khẽ ngẩng đầu đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng đế dọa cho rụt lại, liên tục khấu bái: “Quyển thứ ba văn chương tuy hay, có thể nói là thuần chính bác nhã, một chữ không sai, luận về văn điển, không chỉ thí sinh mà ngay cả chúng thần cũng dường như kém một bậc, nhưng…”
