Trong con hẻm chỉ có lèo tèo vài hộ gia đình, hầu hết đều đóng cửa im ỉm, vô cùng yên tĩnh.
Khi các nàng đến một sân viện, liền thấy mấy người đang đứng ở cửa, một người đàn ông trung niên đang khẽ dặn dò một thiếu nữ trẻ tuổi ôm hài nhi.
Lúc Chu Dao đi ngang qua, vừa hay nghe được: "... Tô công tử là người rất tốt, Tô phu nhân lại càng có tính tình ôn hòa, là người lương thiện, ở đây mới an toàn..."
Có một tiểu nha hoàn nhỏ hơn nha hoàn Chu Dao mang theo hai ba tuổi, rụt rè chỉ dám đứng một bên lặng lẽ lắng nghe.
Nữ tử kia thì sắc mặt tái nhợt, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên một tia cay đắng, khẽ nói: "Đại soái hôm nay gặp nạn, dẫu sao cũng là vợ chồng một phen, ta không thể giả vờ không biết. Giản tiên sinh, ta muốn đến pháp trường, ít ra cũng có thể nhặt xác cho ngài ấy..."
