Sầm Như Bách thấy thái độ của Tăng Niệm Chân kiên quyết thì thở dài: "Nếu đã vậy, ngươi có chỗ ở không? Nếu có, ta ở gần chỗ ngươi là được."
"Ngươi ở chỗ Lâm công tử làm mạc liêu nhiều năm, nàng còn không cho ngươi chỗ ở sao?" Tăng Niệm Chân cười khẩy, nhưng cũng đứng dậy tìm chỗ ở cho hắn.
"Có chứ, có chỗ ở, còn có nha hoàn hầu hạ." Sầm Như Bách cười tùy ý: "Nhưng bình thường ta có thể thản nhiên nhận, giờ khắc này lại không thể đưa ngươi về, ta không dám ở."
"Sao, sợ chó săn bị nấu thịt ư?"
"Chó săn bị nấu thịt thì không hẳn, chỉ là càng vào thời khắc khó khăn, càng đòi hỏi sự trung thành. Ta không chịu gọi là chủ công, e rằng đến đó khó có kết cục tốt đẹp."
