“Mười bảy tuổi đã đỗ trạng nguyên, cực kỳ tài hoa lại còn trẻ tuổi, quả là một thanh niên tiền đồ vô lượng.” Ngô phi cười nói: “Haiz, thiếp nay vì Tân Bình cũng đã đến tuổi cập kê nên luôn có thói quen hỏi thăm về những người trẻ tuổi. Bằng hữu mà nó kết giao trước đây tuy cũng có vài người không tệ, nhưng về tài học thì đều kém hơn một chút, chẳng bằng Tô Tử Tịch này, ngoài xuất thân kém một chút ra thì mọi thứ đều tốt.”
Hoàng đế vốn chỉ nghe cho có, không mấy để tâm, cho rằng Ngô phi lấy chuyện hôm nay làm đề tài để trò chuyện với mình. Dù sao thì bàn về vị trạng nguyên trẻ tuổi chưa được bổ nhiệm quan chức cũng không tính là can thiệp triều chính, chuyện thế này Ngô phi xưa nay luôn biết chừng mực, không bao giờ vượt quá giới hạn.
Nhưng càng nghe, sắc mặt Hoàng đế càng sa sầm.
Lại còn nhắc đến Tô Tử Tịch và Tân Bình cùng một lúc, rồi đề cập đến chuyện chọn phò mã, tuy không nói thẳng nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Chẳng qua là không tiện nói thẳng, muốn hắn là phụ hoàng đây phải mở lời trước, để có thể thuận thế ban hôn.
