Trần Ngôn chỉ mất một đêm để đọc xong và học thuộc lòng toàn bộ cuốn “từ điển đối chiếu” này.
Khi trời sáng, hắn không vội đọc đá phiến ngay mà chuẩn bị cho mình một bữa sáng trước.
Hắn lấy ra một chiếc nồi tự sôi, nấu cho mình một bát bún, còn đập thêm hai quả trứng vào.
Có lẽ do cảm ứng được, khi đang húp bún, Trần Ngôn luôn cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn trộm mình từ sau cánh cửa kia.
Trần Ngôn vờ như không biết, vừa húp bún sùm sụp, vừa cố tình gây ra tiếng động thật lớn.
