Vĩnh Tịch băng hồ.
Gió lạnh buốt giá, đóng băng mặt hồ thành tấm gương lưu ly khổng lồ, những vết nứt uốn lượn dưới lớp băng tựa mạng nhện.
Tuyết lớn ngập trời cuốn theo tinh thể băng rơi lả tả, những đỉnh núi băng nhọn hoắt ở xa xa ẩn hiện trong màn tuyết mù, tựa như vương miện vỡ nát bị thần linh đánh rơi.
Giữa tiếng gió tuyết gào thét, một bóng người khoanh chân ngồi giữa mặt băng.
Trước mặt hắn là một chiếc nồi lớn bốc hơi nghi ngút, bên trong nồi, nước canh sôi sùng sục, nước canh màu trắng sữa sánh đặc bao lấy những lát cá trắng như tuyết, bề mặt nổi lên những cọng hành xanh biếc và váng dầu, hơi nóng bốc lên ngưng tụ thành những giọt nước nhỏ li ti trong không khí lạnh, trượt xuống thân nồi, tạo thành từng làn khói trắng trên mặt băng.
