Dưới màn đêm.
Đế đô tĩnh mịch, bóng tối sâu thẳm như một hố đen muốn nuốt chửng tất cả.
Tuy ban ngày đã tìm ra một hung thủ, nhưng trong lòng mọi người vẫn luôn phủ một tầng mây mù u ám. Ai cũng có khả năng phán đoán của riêng mình, Khê Phong kia khả năng cao là không nói dối, mục tiêu của hắn chỉ là Huyền Uyên, kẻ săn giết Thái Hư hoàng tử là một người khác. Hung thủ này một ngày chưa tìm ra thì lần sau rất có thể sẽ nhắm vào chính mình.
Điều này khiến các thiên kiêu không khỏi cảm thấy cấp bách, vốn dĩ đệ tứ cảnh đã là đỉnh cao nhất ở tổ địa, chạm tới giới hạn, nhưng hiện giờ lại không còn đủ dùng nữa. Chỉ khi đột phá đến đệ ngũ cảnh mới có thể bảo đảm an nguy cho bản thân, ít nhất cũng có năng lực chống trả.
“Đệ ngũ cảnh nào có dễ đột phá đến vậy, nếu ở Siêu phàm đại thế giới, với thiên tư của bọn ta, chỉ trong nháy mắt là có thể đột phá… Nhưng tổ địa này có Thiên đạo áp chế, muốn đột phá đệ ngũ cảnh thì phải chống lại Thiên đạo áp chế để cưỡng ép phá quan. Những kẻ ngoại vực như bọn ta rốt cuộc vẫn chưa được tổ địa thừa nhận, trong quá trình cưỡng ép phá quan có thể sẽ lại dẫn tới đại đạo sát cơ…”
