Độc Cô Thành phẫn nộ đứng dậy, trong lồng ngực tựa như có ngọn lửa giận đang hừng hực cháy, chỉ lạnh lùng nhìn những ánh mắt lãnh đạm kia.
"Chuyện của Độc Cô gia ta, không làm phiền chư vị nữa! Từ hôm nay trở đi... đường ai nấy đi."
"Dù có liều cái mạng già này thì đã sao, lão phu liều chết cũng phải cứu nam nhi của ta về, cáo từ..."
Nói xong, hắn quay người nhìn về phía mấy ngàn tộc nhân phía sau, lạnh giọng nói: "Tất cả người Độc Cô gia nghe lệnh! Từ hôm nay, công kích Tiên vực, nếu nam nhi của ta có nửa điểm sơ sẩy, phải khiến đám sinh linh Tiên vực đáng chết kia nợ máu trả bằng máu."
Trong cơn thịnh nộ, Độc Cô Thành đã chẳng còn bận tâm đến điều gì khác, trực tiếp hạ lệnh công kích Tiên vực.
