Nhìn cái tên quen thuộc kia, trong phút chốc... Diệp Thu phảng phất như trông thấy bóng dáng cô độc ấy, nàng lặng lẽ đứng trong gió, phóng tầm mắt về phương xa.
Ánh mắt nàng luôn mang một nỗi buồn của kẻ tha hương nơi đất khách.
Chỉ đứng đó thôi cũng đã khiến người ta đau lòng khôn xiết.
Trong ấn tượng của Diệp Thu, nàng rất kiên cường, dù gặp phải nghịch cảnh lớn đến đâu cũng chưa bao giờ lùi bước, một lòng tiến về phía trước.
Cách biệt nhiều năm, Diệp Thu không ngờ còn có thể nhìn thấy tên của nàng một lần nữa, tay cầm lá thư, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
