“Cô có nghe thấy không?”
“Nghe thấy gì cơ?”
Lâm Hiện nhíu mày, rồi quay đầu nhìn lại, kinh ngạc phát hiện một bóng người vô cùng quen thuộc đã xuất hiện trong toa tàu số 6.
Lâm Hiện bật người đứng dậy, nhìn về phía người đó.
Năm mươi sáu tuổi, tóc bạc như sương, thân hình gầy gò nhưng vẫn thẳng tắp như cây tùng. Bà khoác trên người chiếc áo dạ đen gọn gàng, cổ tay áo thêu huy hiệu vàng của Phượng Hoàng Hội. Mới mấy tháng không gặp, trông bà có vẻ tiều tụy đi, nhưng đôi mắt ấy vẫn sâu thẳm và bình tĩnh.
