“Vâng, lão tổ!”
Mọi người chắp tay rồi lần lượt rời khỏi đại sảnh.
Chẳng mấy chốc, trong đại sảnh chỉ còn lại Chu Khánh Phương và Chu Tông Vân.
“Hy vọng bọn họ đừng bị thành kiến trong lòng che mờ đôi mắt.” Chu Tông Vân nhàn nhạt nói.
“Không phá thì không lập!” Đôi mắt Chu Khánh Phương lóe lên tinh mang, “Con đường của thế gia càng lên cao càng khó đi. Đáng tiếc Chu gia ta không phải Hứa gia, không thể ung dung tự tại giữa vô số thế gia.
