Tào Kim Minh nặng nề vung tay, thở dài một hơi.
“Dù chỉ có một tia hy vọng, hài nhi cũng không muốn từ bỏ. Hài nhi đạt đến luyện khí viên mãn đã mấy năm rồi, nhưng với tư chất và nội tình của mình, cho dù có thiên niên linh thảo phụ trợ, cũng chỉ có hơn hai thành cơ hội. Nếu thất bại, lần đột phá tiếp theo sẽ chỉ càng khó hơn, thậm chí không còn khả năng bước vào Trúc Cơ kỳ nữa! Cha, hài nhi muốn đột phá với sự chắc chắn cao hơn, một lần thành công!”
“Ai mà không muốn một lần thành công chứ!” Tào Kim Minh lắc đầu cảm thán: “Chỉ trách vi phụ không có được thể diện như tằng tổ của ngươi.”
Ngay lúc này, bên ngoài đại sảnh có một hộ vệ mặc giáp trụ đen bước vào, nhìn Tào Thanh Dương nói: “Công tử, đây là thư của tiểu thư.”
“Lâm nhi gửi tới sao? Mau đưa ta xem.”
