“Hứa thị ở Thanh Giang?” Chu Sâm hơi nghi hoặc nói: “Ta chưa từng nghe Đinh Minh và Tả Khâu khách khanh nhắc đến chuyện này, có lẽ Thường gia đã nhầm lẫn, hoặc là người nói với bọn họ đang nói dối.”
Chu Thiệu Thừa ngừng một lát: “Nhưng bọn họ đã tận mắt thấy khách khanh lệnh bài của Chu gia ta, chuyện này hẳn không sai được. Tôn nhi nghĩ liệu có phải là vị Tam Thụ khách khanh mà người từng nhắc đến không?”
“Tam Thụ đạo hữu?” Chu Sâm trầm mặc, một lúc sau mới nói: “Không thể nào, năm xưa khi hắn rời đi đã định trả lại khách khanh lệnh bài, ta đã tận mắt thấy.
Sau đó ta lại tình cờ gặp hắn ở Đồng Sơn quận, cuối cùng hắn đã đi đến hoàng thành.”
“Không thể là tạm mượn được ư?”
