“Chưởng quầy thì thấm gì, tôn nhi nhà ta năm ngoái được chọn vào Long Tượng võ quán bồi dưỡng, hơn mười năm sau sẽ là một võ đạo cường giả.” Một người khác lên tiếng.
Cuộc sống vô lo, con cháu có tương lai rộng mở, những người lớn tuổi này cũng chỉ còn lại thú vui nhỏ là so bì xem con cháu nhà ai tài giỏi hơn.
Những chuyện này đương nhiên không qua được tai mắt Hứa Xuyên, nghe xong hắn không khỏi lắc đầu bật cười.
“Phu quân sao đột nhiên lại cười vậy?”
“Những nông dân kia đang so bì với nhau, xem nhi tử hay tôn nhi nhà ai có tiền đồ hơn, còn có người nói tôn nữ nhà mình xinh xắn lanh lợi, tương lai nhất định sẽ được người nào đó trong thế hệ của Chiêu nhi để mắt tới, gả vào Hứa gia chúng ta.”
