Thẩm Xán xoa đầu tiểu long ngư, rồi xoay người đi ra ngoài.
Tiểu long ngư nhìn theo bóng lưng Thẩm Xán, nhả ra một cái bong bóng.
“Ta... là long ngư, không... phải... cá ăn cỏ.”
…
Thẩm Xán đương nhiên nghe thấy tiếng lẩm bẩm của tiểu long ngư, nhưng chẳng thèm để ý đến tên nhóc này, sắp lên tam giai rồi mà nói năng vẫn chưa lưu loát.
