Giữa tháng tám, tiết trời oi ả.
Lý Tự Phong vận hắc y, lưng đeo kiếm, bước đi trên con đường núi của Thanh Tiêu sơn. Nhiều năm sau trở lại, hắn cảm thấy Thanh Tiêu môn đã thay đổi diện mạo. Các đệ tử gặp dọc đường đều là những gương mặt xa lạ, hầu như chẳng ai nhận ra vị đường chủ của Lịch Luyện đường là hắn.
Hắn không hề thất vọng, chỉ thấy tò mò.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tu vi của các đệ tử trong môn phái đã cao hơn trước một bậc. Nếu không phải lớn lên ở Thanh Tiêu sơn từ nhỏ, hắn đã nghi ngờ mình đi nhầm chỗ.
Dù hắn ăn vận như một hiệp khách giang hồ nhưng lại không hề thu hút sự chú ý của các đệ tử trên núi, bởi lẽ ngày thường cũng có không ít người trong giang hồ lên núi.
