Nhưng tia hung hãn trong xương cốt cuối cùng vẫn không thể xóa bỏ.
"Nếu ta trẻ lại một giáp, với cái tính không biết trời cao đất dày lúc đó mà thấy cảnh này, e rằng đã sớm vác Hỗn Nguyên đại côn lên, cùng hai vị này so tài một chiêu rồi. Dẫu có chết cũng không oán không hối!"
Viên Củ thầm thở dài một hơi, lại liếc nhìn đồng tử đang nắm chặt ống tay áo mình không buông, hai mắt thất thần, không khỏi thất vọng lắc đầu.
"Có điều, Quân Nghiêu chân nhân thì không nói làm gì, tam tai lợi hại của vị Ngọc Xu chân quân này lại không tầm thường, hắn để thần ý xuất du ra ngoài động thiên, lẽ nào không sợ bị thiên khiển sao?"
Viên Củ đè nén sự bất lực đối với con mình, lại ngước nhìn lên tận trời cao, trong lòng thắc mắc:
