Mùi tanh hôi xộc vào mũi, máu mủ vương vãi khắp nơi…
Trong thạch lung chật hẹp chỉ vừa đủ cho hai người trưởng thành co chân nằm nghiêng, bên dưới lót một tấm thảm vải bẩn thỉu đã không còn nhìn ra màu sắc vốn có, lại còn chi chít những lỗ thủng lớn nhỏ.
Có lẽ do máu tươi thấm đẫm năm này qua tháng nọ, ngay cả những tảng đá lớn vốn màu xám xanh giờ cũng bị rêu đỏ sẫm dài đến hai ngón tay phủ kín, trông vô cùng rậm rạp.
Gió thổi qua, chúng liền xào xạc lay động.
Tựa như hàng ngàn con giun đỏ sẫm đang ra sức quằn quại, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái, trong lòng đã không khỏi dâng lên một cảm giác ớn lạnh.
