Vẫn là khung cảnh thê lương với những cơn gió âm u rít gào.
Chẳng mấy chốc, Trần Hằng đã dừng chân trước một quỷ thôn, hạ vân đầu xuống.
Khu chợ ở đầu thôn vẫn tấp nập kẻ qua người lại, kẻ gánh hàng, người đan chiếu, kẻ bán hoa, người thổi kẹo đường… đủ mọi hạng người, vai kề vai chen chúc.
Trên sạp thịt cách đó vài trượng, lại có thêm mấy tu đạo nhân bị trói chặt, tứ chi đều bị chặt đứt trông vô cùng đẫm máu, khí cơ hoàn toàn biến mất. Hiển nhiên sau khi trọng thương, chúng lại không chịu nổi sự xâm thực của trọc âm nên não thần đã bị hủy hoại, chết không thể chết hơn được nữa.
Tên quỷ vật đồ tể cởi trần đứng sau sạp thịt, hai mắt đã đói đến mức ánh lên lục quang, nước dãi hôi thối chảy ròng ròng như thác, không tài nào ngăn lại được.
