Phía sau toàn là dòng nước cuồn cuộn chảy xiết, tựa như một dải lụa vàng đục vắt ngang giữa hư không.
Âm phong bức người, hàn khí thấu xương, gió tanh tưởi táp vào mặt, mùi hôi thối xộc thẳng vào tâm can.
Giữa những con sóng cuồn cuộn,
vẫn lờ mờ trông thấy vô số tinh quái dưới nước có móng vuốt sắc nhọn, hình thù hung tợn, từng con một đang rục rịch, mắt lóe tà quang, nóng lòng muốn kéo đoàn xe giữa không trung xuống biển bùn.
Thế nhưng chúng lại căm ghét đóa kỳ hoa treo trên giao xa, ngửi thấy là muốn nôn mửa.
