Lúc này.
Một đám thanh vân lững lờ từ trên trời hạ xuống, sau đó một nam tử trung niên có nước da trắng trẻo, đôi mắt sáng như đuốc, ăn vận như văn sĩ thế tục bước tới, ôn tồn cười nói với Vương Điển.
“Bắc Trang thúc.”
Vương Điển gọi nam tử trung niên một tiếng.
Người này tên là Khương Bắc Trang, là tộc nhân của Thiên Trì Khương thị, vốn rất thân thiết với Vương Điển, tình nghĩa vô cùng sâu đậm.
