Các thị vệ đều hướng Hạ Linh Xuyên thi lễ, rồi nhao nhao lên ngựa đuổi theo.
Tiêu Ngọc đành phải đi theo, cứ bước một bước lại ngoái đầu ba lần.
Trên cổ đạo, tàn dương đỏ như máu chiếu rọi lên bộ lông đỏ rực của hắn, bóng dáng dần khuất nơi cuối đường; tiếng vó ngựa của cả đoàn xa dần, rất nhanh đã không còn nghe thấy nữa.
Hạ Linh Xuyên dõi mắt nhìn theo bóng lưng bọn họ. So với biến cố sắp xảy ra ở Khư Sơn, hành động của người Xích Yên tại Linh Hư thành cùng lắm chỉ được coi là khúc dạo đầu của một cơn bão lớn.
Phục Sơn Việt rời đi lúc này, quả là hành động sáng suốt.
