Đây chính là tiến bộ vượt bậc mà hắn có được nhờ hết lần này đến lần khác tự đặt mình vào hiểm cảnh.
Nỗi gian nan trong đó, chỉ mình hắn mới thấu.
Sau khi hoàn thành chu thiên vận hành thứ ba, Hạ Linh Xuyên mới từ từ thu công. Hắn mở mắt, định đứng dậy tìm nước uống thì Nhiếp Hồn Kính bỗng kêu lên: “Này này, ngươi mau nhìn lên trời!”
Trên trời ư?
Cửa sổ vẫn luôn mở, Hạ Linh Xuyên nhảy ra ngoài ngẩng đầu: “Gì thế?”
