Càng nghe càng thấy có hy vọng. Lệ Thanh Ca liên tục gật đầu, đôi má ửng hồng.
Nàng vốn luôn giữ phong thái danh môn đại gia, hiếm khi thất thố như vậy.
Hạ Linh Xuyên nhe răng cười với nàng: “Nhưng ở đây có một vấn đề. Ta thân là người liên quan đến vụ án bất lão dược, bề ngoài không thể dính dáng đến Sương Diệp quốc sư. Bởi vậy, ta không thể đích thân đi tìm Niên Tán Lễ để thực hiện cuộc trao đổi này.”
Lệ Thanh Ca cũng hiểu rõ những khúc mắc chốn quan trường, lập tức nói: “Chuyện này cứ giao cho ta. Chỉ cần tín vật mà Sương Diệp quốc sư đưa ra thật sự có thể điều động quân đội, ta nghĩ Niên Tán Lễ sẽ không bận tâm người giao dịch với gã là ai.”
Nàng kiên quyết nói: “Có thể từ tay Sương Diệp quốc sư lấy được điều binh phù tín, đại thiếu đối với ta đã là nhân chí nghĩa tận! Phần tiếp theo của giao dịch này, ta có thể tự mình hoàn thành.”
