Kinh tế phát triển cũng khiến bách tính theo đuổi chất lượng cuộc sống cao hơn, nên đồ thủ công ở Phong Châu đều toát lên vẻ linh động, đáng yêu hơn cả ở Thịnh Kinh.
Tiểu giám chủ nhìn một lúc lâu, sau đó dời ánh mắt sang một bên, giả vờ không hứng thú, tiếp tục lạnh lùng kiêu ngạo bước đi.
Quý Ưu ở phía sau, đang cùng Khuông Thành trò chuyện về chiến sự, về dân sinh, thấy cảnh này, mày hắn không khỏi khẽ nhướng lên.
"Man Yêu nhị tộc sau khi chiếm cứ U Vân thì ra sức xây dựng, hẳn là muốn di dời con dân đến đây. Khẩu hiệu trở về Cửu Châu đã hô hào bao nhiêu năm, bọn họ cuối cùng cũng phải để con dân tận mắt thấy Cửu Châu, điều này đối với nội bộ bọn họ mà nói, hẳn là vô cùng quan trọng."
"Nhưng chỉ cần uy hiếp của thánh khí còn đó, bọn họ muốn tiếp tục nam hạ cũng không phải chuyện dễ dàng, nên thiên hạ xem như vẫn an ổn."
