Lúc này, Quý Ưu cũng quay đầu nhìn về phía ngạo kiều quỷ, thấy nàng xuất hiện, không khỏi khẽ thở dài.
“Bọn họ đã bắt Khuông Thành, ta thật ra đã định giao đồ ra rồi, nhưng lại không thể kiềm chế được cơn tức giận, vả lại ta đến nay vẫn chưa gặp lại Khuông Thành, trong lòng khó yên.”
“Cẩu tặc—”
Nhan Thư Dịch nhìn hắn, khẽ gọi một tiếng, sau đó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dính máu của hắn hồi lâu, đưa tay từ trong ống tay áo rút ra khăn gấm của mình đưa qua.
Quý Ưu đưa tay nhận lấy, trong lúc lau chùi lại thấy nàng từ Trữ vật hồ lô bên hông lấy ra một chiếc áo khoác ngoài, giống như khăn gấm đưa qua. Nàng vào dịp tân nguyên đã ở Phong Châu một thời gian dài, nhưng không mang theo nhiều y phục, dù sao mang nhiều sẽ chứng tỏ mình muốn ở lại lâu dài, không phù hợp với thân phận người chỉ tiện đường ghé chơi.
