Kiếm quang như sấm, ầm một tiếng xé toang hắc vụ. Kiếm trảm hùng hậu này mang theo sức mạnh vạn quân, ép không khí nổ vang. Khoảnh khắc mũi kiếm sắc bén va chạm với thanh thiết đao xanh thẳm, tiếng kim loại cắt xé chói tai vang lên, tựa như núi non sụp đổ, chấn động đến mức màng nhĩ cũng phải đau nhói.
Trong Nhân tộc tế đàn ngập tràn Sát khí như biển, toàn thân Quý Ưu bốc lên khí tức nóng rực, tựa như một con dã thú hung hãn, tung một nhát chém ép Sở Tiên lùi lại ba bước.
Trong lúc thở dốc, tay cầm đao của Sở Tiên không ngừng run rẩy, thân đao kêu lên không dứt, dường như có thể tuột khỏi tay bất cứ lúc nào.
Mãi đến khi hắn nghiến răng, đột ngột ép mạnh lưỡi đao xuống mới nghiền nát được luồng khí kình cuồng bạo kia, vết thương vốn đã lành giữa kẽ tay lại bị rách ra, máu tươi không ngừng ứa ra.
Cùng lúc đó, một tia kinh hãi cũng nhanh chóng lóe lên trong mắt hắn.
