“Nghiệt đồ, ngươi còn biết tỉnh lại sao? Ba tháng rồi, ròng rã ba tháng rồi!”
“Ta biết, giáo tập muốn nói, ngài đã phát ba tháng bổng lộc rồi.”
“?”
Tào Kính Tùng trợn tròn mắt, không ngờ mạch suy nghĩ của một người lại có thể như vậy, râu khẽ run lên rồi lập tức phủ nhận: “Không có, thật ra ta chỉ dọa ngươi thôi, ngươi chỉ ngủ có ba ngày.”
Quý Ưu lẩm bẩm: “Tin ngươi mới có quỷ,” rồi chống người ngồi dậy, nhìn quanh: “Sao chỉ có ba người các ngươi, Lục Hàm Yên và Lục Thanh Thu đâu?”
