Lam gia gia chủ hơi ngẩng đầu: “Chuyện này do ta quyết định, ngươi không cần lo nghĩ nhiều, cứ làm theo lời ta nói là được.”
“Nhưng tiểu nhân không có chìa khóa kho, linh thạch cất giữ ở đâu tiểu nhân lại càng không biết. Hằng năm việc phát lương và bán linh thạch đều do bên đối diện quyết định.”
Nghe thấy câu này, các vị gia chủ không khỏi nhìn nhau, khẽ nhíu mày.
Đối diện Châu Mục phủ là Quý Trại, bọn họ đã thấy từ lúc đến.
Lam gia chủ nghe xong, im lặng giây lát rồi nói: “Quý Ưu trọng thương hôn mê trong trận chinh phạt đó, sống chết chưa rõ, Phong Châu các ngươi bây giờ đang thiếu một người chủ sự. Lão phu tạm thời giúp các ngươi làm chủ để tránh các ngươi luống cuống tay chân, vậy nên chuyện này cứ quyết định như vậy, ngươi đi chuẩn bị đi.”
