Thanh Vân thiên hạ trước nay vốn lấy tiên đạo là trên hết, hí khúc vốn là trò tiêu khiển hạ đẳng, nên chẳng có ai rảnh rỗi đi để tâm đến sự truyền thừa của nó. Huống hồ dưới ách thuế phụng, bá tánh sống không nổi, những lão nghệ nhân này có thể truyền thừa được ba đời đã là trời xanh rủ lòng thương rồi.
Có lão nghệ nhân chết đói, có người vì thuế phụng mà bị đánh đến chết, đây đều chẳng phải chuyện lạ.
Nhưng may mắn là trong dân gian không có nhiều người biết sáng tác truyện, các loại hình hí khúc đều học hỏi lẫn nhau nên mới khiến nhiều xướng đoạn không bị thất truyền.
Triệu lão đầu xem bì ảnh là công cụ kiếm cơm, chỉ biết diễn hay thì có thưởng tiền, còn câu chuyện này từ đâu mà có, lão lại không cảm thấy quan trọng cho lắm.
Quý Ưu chưa hỏi được thông tin mấu chốt, nhưng cũng không vì thế mà thất vọng.
