Đường rêu nghiêng ngả thấm mưa, mây khe lờ mờ vây thành.
Thịnh Kinh mưa rơi lất phất, hội du xuân của đám con em thế gia trong triều vẫn náo nhiệt như mọi năm.
Đê sông liễu xanh, xe hương ngựa quý, khắp nơi đều là cẩm y phấp phới, tiên phong đạo cốt, tề tựu giữa Thịnh Kinh ngày xuân, cạn chén vui vầy, cao đàm khoát luận.
Nhưng đúng lúc này, có người cầm một phong thư vội vã đến, đáp xuống bên bờ đê, ghé vào thì thầm với ba người đang chắp tay đi tới. Mấy người họ lộ vẻ kinh ngạc, sau đó truyền tin cho những người quen biết khác.
Cảnh tượng này tựa như trò bắn bi của trẻ nhỏ ở Thịnh Kinh, một viên bi va vào viên khác, rồi viên khác lại lăn đi, va vào những viên còn lại.
