Sự ra đi của Hổ ca như một cơn gió mùa ngắn ngủi, thổi bay đi chút khí chất giang hồ bụi bặm cuối cùng còn sót lại trong quán.
Chu Nghị và Lý Lập nhìn theo bóng lưng vừa cô độc vừa kiên định của gã, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
“Không ngờ… một người như Hổ ca cũng có ngày kim bồn tẩy thủ.”
Chu Nghị cảm thán.
“Phải rồi,” Lý Lập cũng thở dài.
