Khi ánh tà dương nhuộm cả Lạc Hà Cốc thành một màu máu, Lý Thắng đang đạp Cự Nhạc kiếm thong thả bay đi.
Bóng của thân kiếm rộng lớn đổ xuống khu rừng bên dưới, làm mấy con chim giật mình bay lên.
Hôm qua sau khi ăn cơm ở Ỷ Hồng Lâu, Lý Thắng liền tìm đại một khách điếm trong thành nghỉ lại một đêm. Hôm nay hắn dạo một vòng quanh thành, mua sắm đầy đủ vật dụng và đặc sản rồi rời thành lên đường.
Lúc này, hắn đang bay đến một nơi tên là Lạc Hà Cốc.
“Chuyến này cuối cùng cũng không uổng công.” Hắn vỗ vỗ vào chiếc túi trữ vật căng phồng bên hông, bên trong chứa đầy đồ ăn ngon, vải vóc, đồ chơi mang về cho bà con ở Mãng thôn, còn có cả mấy vò rượu mạnh hảo hạng.
Nghĩ đến dáng vẻ vui mừng của thôn trưởng và mọi người khi thấy những món quà này, hắn bất giác cũng mỉm cười theo.
“Cẩn thận!”
Giọng nói của kiếm linh Tiểu Kim đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
Hai luồng huyết mang không một dấu hiệu báo trước, từ trong rừng rậm bên dưới bắn ra, nhắm thẳng vào yết hầu của Lý Thắng.
Đồng tử Lý Thắng co rụt lại, cơ thể phản ứng còn nhanh hơn cả suy nghĩ, tay phải hắn chập ngón trỏ và ngón giữa lại, hai luồng kiếm khí xé gió bay ra.
Kiếm khí và huyết mang va chạm giữa không trung, phát ra một tiếng “xì” khẽ.
Huyết mang tan rã, nhưng kiếm khí vẫn không giảm uy thế, theo đường cũ tấn công ngược trở lại.
“Hửm?” Trong rừng rậm truyền ra một tiếng kêu kinh ngạc.
Lý Thắng một tay kháp quyết ổn định thân hình, Cự Nhạc kiếm chắn ngang trước ngực, rồi từ từ hạ xuống đỉnh núi.
Hắn nheo mắt nhìn về phía trước, đỉnh núi vừa rồi còn không một bóng người, giờ phút này đột ngột xuất hiện hai bóng đen.
“Tên nhóc khá lắm, không ngờ lại là một kẻ kiếm thể song tu.” Gã hắc bào nhân cầm đầu cười gằn, lá huyết sắc tiểu phan trong tay khẽ lay động.
Uy áp của trúc cơ trung kỳ không chút che giấu mà lan tỏa ra.
Các đốt ngón tay của Lý Thắng siết chặt trên chuôi kiếm.
“Các ngươi là ai? Vì sao lại tấn công ta?” Giọng hắn trầm xuống.
Hắc bào tu sĩ không trả lời, thân hình hai người chợt lóe lên, một trái một phải kẹp Lý Thắng vào giữa.
Động tác của chúng nhanh đến kỳ lạ, dưới lớp áo choàng đen ẩn hiện huyết quang lưu chuyển.
“Tiểu tử, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, để lát nữa khỏi phải chịu thêm đau khổ.” Kẻ cầm đầu liếm môi, để lộ hàm răng ố vàng.
Lý Thắng tức quá hóa cười: “Hay, hay lắm, ta cũng muốn xem các ngươi làm thế nào để ta phải thúc thủ chịu trói!”
Hắn vừa dứt lời, vị trí đang đứng đã nổ tung thành một cái hố sâu rộng chừng một trượng, đá vụn văng tứ phía.
Thân ảnh hắn đã biến mất tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh trong không khí.
“Sư đệ cẩn thận!” Hắc bào nhân ở cảnh giới trúc cơ trung kỳ quát lớn.
Tên hắc bào tu sĩ còn lại phản ứng cũng không chậm, hai tay nhanh chóng kháp quyết, một tấm huyết sắc quang tráo rắn chắc lập tức bao phủ toàn thân.
Cùng lúc đó, hai lá huyết sắc tiểu phan từ trong tay áo bay ra, gặp gió liền phình to.
Trong nháy mắt, Lý Thắng đã xuất hiện trước mặt gã, tay cầm Cự Nhạc kiếm mang theo nhất vãng vô tiền khí thế chém thẳng xuống lớp hộ thể linh quang.
Trong con ngươi của gã hắc bào tu sĩ, in hằn hình ảnh thanh cự kiếm rộng như tấm ván cửa đang tỏa ra ánh sáng vàng rực.
Lớp hộ thể linh quang của gã mỏng manh như giấy, không chống đỡ nổi dù chỉ trong một hơi thở.
“Không—”
Thân thể của gã hắc bào tu sĩ lập tức bị chém thành hai nửa, sương máu phun tung tóe.
Hai cây huyết sắc tiểu phan kia linh quang chợt tối, thu nhỏ lại kích thước ban đầu, xoay tít rồi rơi xuống đất.
"Cái gì!" Hắc bào nhân còn lại hai mắt như muốn nứt ra, vội lùi lại mấy chục trượng.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Lý Thắng, cơ mặt vặn vẹo, nghiến răng nói: "Tiểu tử! Ta muốn ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong!"
Lý Thắng vẩy giọt máu trên kiếm, ngẩng đầu nhìn trời: "Trời sắp tối rồi, ta còn phải vội lên đường đây."
Hắc bào nhân không nói nhảm nữa, huyết sắc tiểu phan trong tay hắn bỗng nhiên vung lên.
Những giọt máu đầy trời hóa thành mấy trăm cây huyết châm nhỏ như lông trâu, che kín đất trời bắn về phía Lý Thắng.
Đồng thời, hắn cắn nát đầu lưỡi, một ngụm tinh huyết phun lên tiểu phan, mặt cờ lập tức hiện ra một tranh nanh quỷ kiểm.
"Huyết Sát Đoạt Hồn!"
Tranh nanh quỷ kiểm tách ra khỏi mặt cờ, gặp gió liền lớn, há cái miệng lớn như chậu máu muốn nuốt chửng Lý Thắng.
Nơi nó đi qua, cây cỏ lập tức khô héo, bề mặt nham thạch hiện ra những vết nứt như mạng nhện.
Lý Thắng hít sâu một hơi, Cự Nhạc kiếm chắn ngang trước ngực.
Hắn có thể cảm nhận được sự khác biệt của đòn tấn công này — oán khí ẩn chứa trong tranh nanh quỷ kiểm kia gần như ngưng tụ thành thực chất, bên tai dường như có vô số oan hồn đang gào thét thảm thiết.
Lý Thắng nhìn đòn tấn công này, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Hắn hai tay nắm kiếm, khí thế quanh thân đột nhiên biến đổi.
Khí chất vốn dĩ lơ đãng không còn chút nào, thay vào đó là một luồng kiếm ý bá đạo dị thường, sắc bén vô song.
"Phá."
Một chữ đơn giản, Cự Nhạc kiếm lại phát ra tiếng kiếm minh như rồng ngâm.
Một đạo kiếm quang ngưng tụ thành thực chất xông thẳng lên trời, xung quanh kiếm khí bao bọc, nơi nó đi qua, huyết châm đều hóa thành hơi nước.
Kiếm quang thế đi không giảm, trực tiếp xuyên thủng tranh nanh quỷ kiểm kia.
"A ——" Tranh nanh quỷ kiểm phát ra tiếng kêu thảm thiết, vặn vẹo rồi tiêu tán.
Hắc bào nhân sắc mặt đại biến, xoay người định dùng độn thuật bỏ chạy.
Lý Thắng nào cho hắn cơ hội, Cự Nhạc kiếm thoát tay bay ra, hóa thành một đạo lưu quang đuổi theo.
"Không! Ngươi không thể giết ta! Ta là người của Huyết Hà tông ——"
Kiếm quang lóe lên, tiếng nói của hắc bào nhân chợt im bặt.
Cự Nhạc kiếm đóng đinh hắn lên vách đá, thân kiếm lún sâu vào nham thạch hơn ba thước, chỉ để lại chuôi kiếm vẫn còn khẽ run rẩy.
Lý Thắng bước tới, nhìn đôi mắt trợn trừng của hắc bào nhân.
Trong đó vẫn còn đọng lại vẻ mặt khó tin.
"Huyết Hà tông?" Hắn gãi gãi đầu, "Ma đạo tông môn sao lại chạy đến đây?"
Vươn tay rút Cự Nhạc kiếm ra, thi thể mềm nhũn trượt xuống đất.
Lý Thắng ngồi xổm xuống, lục lọi trên người hắc bào nhân, tìm ra một túi trữ vật và cây huyết sắc tiểu phan kia.
Tiểu phan vừa vào tay, hắn liền cảm thấy một trận hàn ý thấu xương.
Trên mặt cờ thêu phù văn quỷ dị bằng chỉ vàng, sờ vào có cảm giác dính nhớp, giống như chạm vào thứ gì đó sống.
"Thứ này..." Lý Thắng chán ghét nhíu mũi, "Vừa nhìn đã biết không phải thứ đàng hoàng gì."
Hắn tiện tay ném cây huyết sắc tiểu phan kia xuống đất, kiếm nguyên quanh thân cuồn cuộn dâng trào.
Chập ngón tay thành kiếm chỉ, điểm một cái, vô số kiếm khí như mưa rào trút xuống tiểu phan.
Tiểu phan lóe lên một tia hồng quang yếu ớt, dường như muốn liều chết một phen cuối cùng, nhưng dưới sự xuyên thủng của kiếm khí đã thủng ngàn lỗ, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi hóa thành những đốm sáng li ti và tan biến.
Lý Thắng vung quyền giáng mạnh xuống, mặt đất tức thì nứt toác thành một hố sâu.
Hắn ném hai thi thể vào trong, vung tay một cái, đất đá cuồn cuộn lấp lại, cái hố đã khôi phục như cũ.
Lý Thắng đứng dậy, phủi phủi bụi bặm trên y phục.
"Giết người còn phải chôn, ta đúng là người tốt."
Hoàng hôn đã lặn hẳn, chân trời chỉ còn lại một vệt đỏ sẫm.
Từ xa vọng lại vài tiếng sói tru, gió đêm cuốn theo mùi máu tanh vang vọng khắp thung lũng.