Trương Hữu lái xe chở Trương Tử San về nhà.
Cửa phòng mở ra, Tiểu Tử San nhanh nhảu thò cái đầu nhỏ xinh vào quan sát một lượt, dường như đang xem mẹ có ở nhà không, nhưng đầu vừa thò vào, đập vào đôi mắt to tròn của cô bé là hình ảnh Khương Y Nhân đeo tạp dề, đứng ở cửa bếp.
Tiểu Tử San ngẩn ra.
Sau đó, cô bé lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, còn quay đầu lại, ra vẻ nghiêm túc nói với bố: “Con đã bảo mẹ chắc chắn ở nhà mà, bố cứ khăng khăng bảo mẹ đi làm rồi, đâu có, mẹ đang ở đây này!”
“Ừm, bị con đoán trúng rồi.”
