Trong văn phòng rộng lớn.
Trên bức tường phía trước treo một bức tranh sơn dầu, bên cạnh là một cặp câu đối, vế trên viết: “Phát nguyện ít, kết duyên vừa, hưởng phúc nhỏ”, vế dưới là: “Đứng ở nơi cao, tìm chốn bình yên, ở nhà rộng rãi”.
Treo câu đối ở vị trí vừa ngẩng đầu là có thể thấy được, đây là để tự nhắc nhở bản thân phải nhìn xa trông rộng, làm người nên khiêm tốn, làm việc cần chừa lại đường lui.
Vốn dĩ cặp câu đối này do cha của Lâm Bảo Nhi treo ở đây, sau khi cô tiếp quản công ty, ngoài việc thay đổi một chút bố cục văn phòng thì cặp câu đối này… là một người phụ nữ, cô thật sự không thích cho lắm, nhưng khổ nỗi ba cô không cho động vào, thế nên nó vẫn được treo yên vị ở đây.
Có lẽ vì lo lắng điều gì đó, thỉnh thoảng ba cô từ nước ngoài trở về vẫn ghé qua văn phòng cô một vòng, cho đến khi thấy cặp câu đối mình treo vẫn còn đó, ông mới hài lòng gật đầu.
