“Anh đừng nói nữa.”
Khương Y Nhân vừa gặm bắp vừa bực bội nói.
“Anh nói có sai đâu.”
Trương Hữu cười nói: “Người ta nói giả vờ là cả một nghệ thuật, thế mà em lại biến nó thành việc tốn sức. Lần sau có giả vờ thì vẩy chút nước lên trán đi, ít nhất trông cũng thật hơn. Đến Tiểu Tử San còn diễn giỏi hơn em. Tối qua con bé chạy đến, mắt vẫn còn ngấn lệ, rồi như lật mặt trong kịch Tứ Xuyên, mặt mày thoáng cái đã toe toét cười, trông đắc ý lắm.”
“Vậy thì cho con bé đi làm sao nhí đi!”
