Một chiếc xe hơi màu đỏ lao vun vút trên đường.
Hơn hai mươi phút sau.
Xe dừng lại trước cửa một quán cà phê, một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở màu đen đẩy cửa bước xuống, có lẽ vì tức giận nên gương mặt vốn dịu dàng của cô trở nên lạnh lùng.
“Chị tôi đến rồi!”
Lâm Khải Kỳ đang ngồi gần cửa sổ liền đứng dậy vẫy tay về phía người vừa đến, nói: “Chị ơi, bên này!”
