Trong lúc hai người đang trò chuyện.
Bên ngoài vọng vào tiếng giục giã của Tiểu Tử San: “Bố ơi, nhanh lên!”, theo sau là giọng nói yếu ớt của Trương Hữu. Khương Y Nhân còn muốn nói chuyện tiếp với Trương Nghệ, nhưng thấy cô đã nhìn ra cửa nên cũng đành quay đầu nhìn theo.
Cửa phòng mở ra.
Bóng dáng Tiểu Tử San chạy vào trước.
Gương mặt con bé đỏ bừng, dường như vẫn chưa hết phấn khích. Không đợi Khương Y Nhân kịp hỏi, Tiểu Tử San đã chạy tới, thấy Trương Nghệ cũng ở đó liền lễ phép chào một tiếng: “Dì Trương.”
