Cái quái gì thế này?
Sao mới nói được một câu mà cậu thư ký Lương kia đã chuồn lẹ như gặp tà thế?
“Duy Thạch, Duy Thạch…” Trương Luân vội vàng đuổi theo, nhưng chẳng bao lâu sau đã quay lại phòng với vẻ mặt ngơ ngác.
“Sao thế?” Dư Cao kéo tay ông ta hỏi.
“Cậu ta bảo sực nhớ ra hôm nay chưa 'lên chương', nên vội về 'gõ chữ' rồi!” Trương Luân trong lòng vẫn còn lấn cấn về hai từ ‘lên chương’ với ‘gõ chữ’ này. Hình như không phải viết báo cáo, mà giống thuật ngữ chuyên dùng của mấy tay viết văn mạng hơn.
