Không phải sợ làm chậm trễ việc tu hành của hắn, mà là không muốn đánh mất niềm hy vọng này.
Lỡ như thì sao?
Lỡ như hắn vẫn còn sống thì sao?
Chỉ cần cửa mật thất còn chưa mở, khả năng đó sẽ vĩnh viễn tồn tại.
Nói là tự lừa mình dối người cũng được, nói là lạc quan cũng chẳng sao, căn mật thất đã phủ bụi hơn trăm năm ấy cứ thế dần chìm vào quên lãng.
