Hư ảnh ấy trấn áp mạnh mẽ dải xích kim hồng lăng, đồng thời thu các thích tu của linh sơn và những ma tăng đã nhập ma lại để che chở. Chỉ là, lúc này lão càng tỏ vẻ đại nghĩa lẫm liệt thì lại càng khiến người ta thấy ghê tởm.
Màn đấu pháp của các đại năng độ kiếp đỉnh cao cũng khiến đám người Vương Dực xem đến hoa cả mắt. Chỉ có Nghịch Thiên huynh nói một câu phá vỡ không khí.
“Bị môi trường hạn chế, thực lực của độ kiếp tán tiên không thể phát huy toàn bộ, Âm Xá Hoàng cũng phải nể mặt Phật Quang tiên. Nếu giao chiến ở Vũ Trụ hải, loại bát kiếp tán tiên như Luân Hồi lão tăng này tuyệt đối không phải là đối thủ một hiệp của nàng.”
Nghe vậy, Vương Dực không khỏi tò mò.
Theo những gì hắn biết, Âm Xá Hoàng vẫn chưa đạt đến cảnh giới cửu kiếp tận độ. Trong số hơn trăm đệ tử của Ma Chủ, chỉ có hai mươi mốt người là chân truyền, hay nói cách khác, chỉ khi đạt đến độ kiếp kỳ mới có thể có được danh hiệu này.
