Lão đạo nhân vẫn không hề động lòng, khẽ cười nói: “Bôn tẩu giang hồ, tài nghệ nhiều không sợ nặng thân, bần đạo biết chút chuyện này chuyện kia cũng là nhờ vào tuổi tác này thôi, chẳng phải bản lĩnh gì to tát.”
Từ Phượng Niên bình tĩnh nói: “Ta biết lão chân nhân là ai rồi. Chỉ có điều chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân, lão chân nhân dường như không đúng quy củ thì phải. Sao nào, muốn báo thù cho Bắc Mãng nữ đế của các ngươi, lấy đầu của ta để trả nợ cho cái đầu của Từ Hoài Nam và Đệ Ngũ Hạc sao?”
Lão đạo nhân cười nói: “Ngươi thật sự biết bần đạo là ai sao?”
Từ Phượng Niên nhíu mày: “Ta quả thật hồ đồ rồi, nghe nói Lý Đương Tâm của Lưỡng Thiền Tự đang ở Đạo Đức tông, đã kéo Phù Sơn xuống đè chết Kỳ Lân chân nhân vác kiếm.”
Lão đạo nhân cười ha hả, khẽ búng ngón tay lên vai trái của mình, từ tay phải “lướt” ra một đạo nhân trẻ tuổi có dung mạo quyến rũ, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, lưng đeo một thanh trường kiếm, chắp tay vái Từ Phượng Niên một cái.
