Hồng đại nhân đứng dậy, giả vờ đi xem bản đồ trên tường, lúc đi ngang qua bàn của Uất Đắc Chí, hắn thoáng thấy đó là một trang sách có lẽ đã bị ai đó tiện tay xé xuống, bị máu tươi thấm ướt quá nửa, chỉ là vết máu đã khô.
Hồng đại nhân bất đắc dĩ lắc đầu, đám điệp tử Phất Thủy phòng này cũng quá cẩu thả rồi, đồ vật cách dăm ba bữa lại mang đến, không nhàu nhĩ như vừa vớt từ dưới nước lên thì cũng có thể giũ ra cả cát sỏi. Lần này còn quá đáng hơn, lại dính cả máu.
Trong hoàng hôn ngoài phòng, gã điệp tử trẻ tuổi kia giơ tay lên, quệt mắt thật mạnh, rồi bước xuống thềm, sải bước rời đi.
Gã điệp tử thấy một thanh niên mặc thường phục đang đứng ở cổng viện. Hai người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt gã điệp tử đầy vẻ cảnh giác được che giấu rất kỹ. Trực giác mách bảo gã rằng, nếu người trước mắt là địch nhân, e rằng gã chỉ có một con đường chết. Hai người lướt qua nhau, gã điệp tử trẻ tuổi dù biết rõ người này có thể xuất hiện trong đô hộ phủ do chính Chử đại nhân trông coi thì chắc chắn không phải là mật thám của Bắc Mãng, nhưng gã vẫn khom người xuống một cách khó nhận ra, một tay giấu vào trong ống tay áo. Đợi đến khi khoảng cách giữa hai người xa dần, gã mới như trút được gánh nặng, phát hiện lòng bàn tay cầm chủy thủ của mình đã ướt đẫm mồ hôi. Gã điệp tử trẻ tuổi có chút tò mò, người nọ tuổi tác cũng không lớn, tại sao lại có thể khiến mình theo bản năng mà vào thế như gặp đại địch?
Khi Từ Phượng Niên lặng lẽ bước vào nhà, Vương Quế Phương ngồi ở bàn sách gần cửa ngước mắt lên, chỉ nghĩ là lại một điệp tử Phất Thủy phòng nữa nên đứng dậy vươn tay.
