Triệu Nghị với thân hình đồ sộ dị thường khẽ "ừ" một tiếng, khó nhọc cúi người nhặt một viên đá nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay để cảm nhận hơi lạnh, rồi hỏi:
"Chuyện sau này khoan hãy nói, chúng ta chỉ bàn cái trước mắt. Tống Lạp, ngươi nghĩ tiếp theo Tào Trường Khanh sẽ đích thân dẫn quân, hay để Tạ Tây Thùy trám vào chỗ trống của Khấu Giang Hoài? Bất kể là ai chủ trì tây tuyến, xem ra cũng chẳng phải tin tức tốt lành gì."
Tống Lạp không chút do dự đáp: "Khả năng Tạ Tây Thùy dẫn quân lớn hơn, Tào Trường Khanh đa phần vẫn sẽ lui về phía sau vận trù trong trướng."
Triệu Nghị cười tự giễu: "Cũng phải, Tào Trường Khanh hắn nào có để Bản vương và Lư Thăng Tượng vào mắt, hắn chỉ coi trọng mỗi Cố Kiếm Đường mà thôi. Cố Kiếm Đường một ngày chưa từ Lưỡng Liêu biên tuyến nam hạ, thì Tào Trường Khanh một ngày chưa chịu ra mặt chủ sự."
Tống Lạp gật đầu: "Nhìn như tự phụ, nhưng há chẳng phải là suy tính sâu xa? Tào Trường Khanh tài năng quá mức lộ liễu, chỉ khi hắn hoàn toàn không nhúng tay vào việc điều binh khiển tướng cụ thể, mới có thể dành cho Tạ Tây Thùy và Khấu Giang Hoài, hai gã hậu bối này đủ cơ hội để trưởng thành."
