Lúc tà dương ngả về tây, tựa như một lão nhân gần đất xa trời không cam lòng cứ thế chìm vào tĩnh lặng mà hồi quang phản chiếu. Từng cụm mây lửa lớn ùn ùn vây kín bầu trời phương tây, cháy lên rực rỡ vô ngần.
Tục ngữ có câu: "Ráng sớm chớ ra cửa, ráng chiều đi ngàn dặm".
Vậy thì ngày mai, chắc chắn sẽ có kẻ chẳng còn cơ hội đi xa nữa rồi.
Ráng chiều muôn trượng chiếu rọi lên người vị kiếm khách áo xanh giữa đại mạc, tựa như khoác lên y một bộ chiến giáp hoàng kim. Trung niên kiếm khách lướt đi lăng ba vi bộ, lơ lửng vài thước trên ngàn dặm cát vàng, ngẩng đầu nhìn ráng chiều phương tây, ngón cái tay trái ấn chặt chuôi kiếm, thanh cổ kiếm trong vỏ rục rịch muốn ra lại thôi. Vốn dĩ với sự thanh cao của y, tuyệt đối sẽ không liên thủ với người khác để nhắm vào một ai, chỉ là người trong tông môn thân bất do kỷ. Đã là ý chỉ của Nữ đế bệ hạ và Thái Bình Lệnh, thì Kiếm Khí Cận y cũng đành phải làm trái lương tâm mà hành sự.
Theo điềm báo từ "chiếc lu lớn" đang ngủ say ở Tây Kinh tiết lộ, Từ Long Tượng hẳn đang ở ngay gần đây. Tuy nhiên, có thể chạm mặt để trấn sát được hay không còn phải xem vận khí. Dù sao biên cảnh cát vàng ngàn dặm, tìm một đội kỵ quân vạn người còn chẳng dễ, huống hồ tìm một người, chẳng khác nào mò kim đáy bể. Nếu Từ Long Tượng đã bước vào Thiên Tượng cảnh giới có thể cộng hưởng với trời đất, thì Hoàng Thanh may ra còn có thể dựa vào "trời người cảm ứng" để dò xét. Nhưng theo mật báo từ Chu Võng, thiếu niên sinh ra đã là Kim Cang cảnh này rốt cuộc vẫn hữu ý vô ý trì hoãn ở ngưỡng cửa Chỉ Huyền cảnh, không chọn cách thế như chẻ tre mà phá cảnh.
